Duck hunt
14121993
THẾ GIỚI GAME DI ĐỘNG
2026-01-21 09:37:25
Chúc Em Hạnh Phúc
Gửi em, người anh luôn yêu!
Em có còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không nhỉ? Đó là 1 ngày buồn bã đối với anh, mẹ anh vừa mất, anh đã khóc trên sân thượng của trường. Rồi bỗng dưng, em từ đâu đến bên, nói với anh rằng:
- Bạn đừng khóc nữa nha!
Từ lúc đó, anh đã biết em là cô gái của đời anh. Như mộtcơn gió thoảng, em đến bênanh. Chúng ta trở thành những người bạn thân. Tìnhcảm anh dành cho em cứ thế lớn dần thêm theo năm tháng bên nhau. Đến lúc nó đã thật sự trở thành tình yêu. Chúng ta chính thức trởthành người yêu vào năm lớp 10. Nhưng có lẽ yêu đương là một chuyện quá khó đối với anh và em, anh không hiểu sao chúng ta cứ luôn cãi vã về những điều nhỏ nhặt, không đâu. Mà dường như chúng ta càng ngày càng cãi nhau nhiều hơn thì phải, chỉ cần 1 chuyện nhỏ cũng khiến em khai ngòi trận chiến. Phải chi những lúc đó anh và em nhường nhịn nhau 1 tý nhỉ. Nhưng vì cố chấp, càng ngày anh cảm giác chúng tacàng ngày càng xa nhau hơn.
Chúng ta chia tay trong mộtngày đẹp trời, lúc anh và em học đại học năm 2. Anh vẫn thường thấy trên các phim Hàn quốc và nghe người ta nói rằng chia tay sẽ rất đau khổ. Nhưng thực sự ngay lúc đó, anh không hề cảm nhận được sự đau khổ nào cả vì anh nghĩ rằngrồi anh cũng quên được em thôi.
Ai sai trong cuộc tình này em nhỉ? Anh, em hay cả hai.Anh thường vẫn hay đặt chính câu hỏi đó cho chính mình, nhưng anh cũng không trả lời được nữa. Chắc là….do anh. Anh vẫn còn nhớ, lúc chia tay, em nói với anh rằng:
- Anh thay đổi nhiều lắm Minh ạ, anh không còn như xưa nữa.
Nhưng em nào biết chính em cũng là người thay đổi. Chúng ta còn quá trẻ, chúngta vẫn không ngừng lớn lênvà thay đổi. Nhưng không ai trong chúng ta chịu hiểu điều đó. CHIA TAY.
“ Rồi sẽ qua thôi”, “ Đó có lẽlà điều tốt nhất cho cả hai” hay “Thời gian sẽ xóa nhòa tất cả”,…. Đó là những lời anh luôn tự động viên cho mình những lúc nhớ em. Anh vẫn thường hay nghĩ như thế và cho rằng mình chỉ đang hoài niệm về cuộc tình xưa chứ không phải là cảm giác nhớ nhung. Thế đấy. Nhưng càng ngày anh càng cảm nhận được rõ rệt sự đau khổ, sự dằn vặt trong tim anh.
Thời gian cứ thế trôi mãi trong những âm thầm trong sự nhớ nhung dai dẳng, sự tiếc nuối của anh. Một năm, thời gian trôi nhanh thế đấy, nhưng anh vẫn không thể quên em, anh chỉ biết khóc âm thầm mỗi lúc nhớ em. Sao anh vẫn không thể quên đi ký ức về đôi ta em nhỉ, tại sao ký ức về những lúc cãi cọ, những ngày hạnh phúc lúc xưa cứ mãi theo anh, chúngcứ bám lấy anh. Ngay cả lúc anh đã có bạn gái mới. Cô làmột cô gái tốt, rất hợp với anh em à. Nhưng anh không hề yêu cô ấy. Nụ cườigượng gạo, lừa dối bản thân mỗi khi ở bên cô ấy làm anh cảm thấy có lỗi. Anh đã nói chia tay với cô ấy trong Valentine em à. Anh có quá nhẫn tâm khôngnhỉ? Anh không muốn cô ấytrông đợi vào tình yêu đáp lại từ anh, vì anh biết ANH YÊU EM. Anh nói với cô ấy rằng :
-Anh xin lỗi, anh không thể.
Và anh đã chạy đi, nhưng đâu đó, anh vẫn nghe thấy tiếng khóc, tiếng gào thét của cô ấy. Dù rất có lỗi, nhưng anh cũng không biếtlàm gì nữa. Có lẽ thời gian rồi sẽ xoa dịu vết thương của cô ấy. Nhưng tại sao thời gian không giúp anh vơi bớt nỗi nhớ em, em nhỉ? Sau khi chia tay em, anh cảm thấy cuộc sống củaanh u ám quá. Anh lao vào làm việc điên cuồng, chức Giám đốc rồi cũng thuộc về tay anh, những cuộc hẹn chồng chéo, những chuyến đi công tác dài ngày,….khiếnanh không còn nhớ mình là ai nữa. Dường như anh đang muốn lấp đi nỗi đau, anh muốn quên em. Nhưng mỗi lúc về đêm, những nỗi nhớ ấy lại hiện về, nó cứ làm tim anh nhói đau, em à anh phải làm sao đây. Anh cảm thấy mình như một kẻ điên đang vùng vẫy thoát khỏi đáy sâu của nỗi đau. Anh còn nhớ trước lúc chia tay em nói rằng chúng ta sẽvẫn là bạn. Như ban đầu, chỉlà bạn rồi yêu nhau rồi là bạn, nhưng anh biết điều đó thật khó. Thỉnh thoảng, anh và em vẫn liên lạc với nhau, nhưng anh nhận ra những câu nó lấp lửng, rụt rè như: “Anh khỏe không?”, “Anh thế nào rồi?”,….. Anh biết, đó chỉ là những câu nóiche giấu vì sau nó còn có những câu nói cứ nghẹn ứ trong đôi ta.
Năm mới, 12h đêm, em gọi cho anh. Em nói:
- Em nhớ anh. Em nhớ anh rất nhiều.
Em nói rất nhiều, nói rằng từ sau chia tay, em nhận ra em rất nhớ anh và em không thể chịu nỗi nữa. Em khóc. Anh cũng muốn nói Anh yêu em nhưng không hiểu sao lời nói ấy lại khôngthể tuôn ra được. Thay vào đó là là lời nói tàn nhẫn:
- Thời gian rồi sẽ làm lành vết thương em ạ. Em hãy tìm cho mình một người tốthơn nhé!
Anh cúp máy. Anh khóc. Ngay cả bây giờ anh cũng không hiểu sao mình lại nóinhư thế. Hai năm, một quãng thời gian ngắn nhưng lại quá dài đối với anh, anh đã trông đợi ngày này bao nhiêu nhưng anh….anh đang làm gì vậy. Anh sao vậy? Anh lúc

Trang 2
Trang chủ

CHÚC BẠN ONLINE VUI VẺ
U-ON